Một chốn bồng bềnh

thiet ke nha dep

Một chốn bồng bềnh

Có thể đặt thêm cho bài ghi chép này cái nhan đề “Từ phố ra làng” – từ vẻ bụi bặm khô cứng của những mặt tiền đô thị “trên bờ”, tác giả ra thăm một cấu trúc cuộc sống “làng” bền vững tự nhiên giữa biển trời…

Nắng tháng 6 khô rang mặt đất. Những cung đường lở lói ở vùng than Cẩm Phả, hay con đường lấn biển bên bến Hòn Gai khiến những quả núi nhảy tót lên bờ càng làm tăng thêm nhiệt ở vịnh Bái Tử Long – nơi không xa “Ha Long Bay”, kỳ quan thiên nhiên, là Di sản thế giới. Biển Quảng Ninh đang hẹp dần, trước quyết tâm “dời non, lấp biển” của những người chủ dự án.

Hải Phòng vẫn “rợp trời hoa phượng đỏ”. Đồ Sơn không có gì lạ so với những lời rỉ tai về nhiều thứ dịch vụ “ăn ngủ nghỉ” từ nhiều năm nay. Phải đến khi chiếc “phà chợ” cặp bến Cát Hải và đoạn đường dài chừng 7km trên mặt đất với mùi mắm cá đầy hương vị đảo, mới là lúc đánh thức nhiều cảm giác. Chặng tiếp theo trên biển chưa đầy nửa tiếng từ Cát Hải đến Cát Bà vừa đủ xua đi cái mùi tanh tanh của xứ sở làm nước mắm nổi tiếng, dù thoáng cái cũng đủ gợi nỗi nhớ nhung.

Doi cát, ruộng muối, và con đường ven biển từ bến phà về trung tâm Cát Bà là những hình ảnh tiếp thị tự nhiên đầy xứng đáng cho hòn đảo. Gió đưa vị mặn từ biển thật dễ chịu. Nhưng “chạy trời không khỏi nắng”, một tấm pa nô choán cả khúc dài mặt biển quảng cáo về một dự án tiền tỷ đô la Mỹ với hình ảnh một tổ hợp từ resort, biệt thự đến trung tâm hội nghị quốc tế, thương mại và dịch vụ… chiếm hơn 170ha vùng vịnh Cái Giá trên Cát Bà dễ khiến người ta phải lởn vởn trong đầu những nghi ngại.

Hình như ở đâu cũng vậy, với cái địa hình có núi dài biển rộng, mặt tiền khu trung tâm đảo nhìn từ biển luôn là những cái hộp bê tông cắm vào vách núi. Là dãy nhà hàng, khách sạn và nhà nghỉ. Trong gay gắt nắng, những tòa nhà như những khuôn mặt đẫm mồ hôi, đầy mỏi mệt. Chỉ lúc chiều xuống, trong ánh hoàng hôn, khi hình dạng các khối nhà chỉ còn in lờ mờ trên nền trời hay trong nhập nhòa bóng nước, thì cảm giác khô cứng về một khuôn mặt đô thị mới thực sự tan biến.

Với nhiều người, biển mưa là những ngày buồn, quả có vậy, nhưng là những ngày buồn đẹp.

Cái xóm bồng bềnh này như càng đẹp hơn trong buổi sáng mưa mịt mù trên biển.

Không quá xa bờ, dăm phút chèo đò của người đàn bà chắc nịch xứ Thanh là cặp mạn thuyền những “ngư dân” trong cái xóm quần cư trên biển ấy.

Bồng bềnh trên nước

Những nhà bè rải ra như vãi đậu. Có cái quy hoạch nào cho một khu dân cư được tự nhiên đến thế? Lan ra trên biển, những mái nhà bập bềnh sóng nước theo một trật tự “không hàng lối” nhưng lại như có sự gắn kết bền bỉ. Cư dân ở đây sống bằng nghề nuôi và đánh bắt cá. Sợi dây vô hình níu những căn nhà của họ gắn lại với nhau là biển, những ô vuông bè cá, những giao dịch trao đổi hải sản, hàng hóa, dịch vụ. Có cảm giác dù biển động sóng xô thì cái cấu trúc này vẫn thế, có thể chỉ xê xích đi đôi chút, hơi biến dạng đi thì rồi cũng vẫn cái vẻ tự nhiên của biển trời mang lại.

“Cấu trúc” một đơn vị gia đình gồm ba thành phần: nhà ở, ô nuôi cá, và một con tàu đánh bắt gần bờ (to nhỏ tùy thuộc vào sự giàu nghèo). Như trên bờ ở vùng nông nghiệp, mỗi nhà có mảnh vườn hay cái chuồng trại nuôi heo, có cái xe công nông chạy chợ kiếm chút tiền tiêu vặt. Thì ở đây, bè cá là chỗ lâu dài, một hai năm mới bán một vụ. Hằng ngày giong tàu nhỏ, loanh quanh gần bờ đánh bắt, lấy ngắn nuôi dài. Giàu thì có hơn chục vuông bè, vừa thì dăm ba cái, thu nhập hạng vừa mỗi năm vài chục triệu sau khi trừ chi phí. Cư dân đa số gốc Hải Phòng, một số nhà có con cái, hằng ngày chèo đò đưa vào bờ đi học, hay có “xe ôm”. Nhiều gia đình để con ở quê, sống đời vợ chồng son trên biển, còn gì bằng.

Không ra khơi thì ở nhà cũng có việc

Quy hoạch bạn bè , tự nhiên như kiểu "vãi đậu"

Hồn nhiên trong cuộc sống

Môi trường ở và ngư trường là một, sống và “làm ăn”, mà rất sạch. Nước trong xanh không một đụn rác. Ô nhiễm là chết cá. (Hay vì thế mà người được “ăn theo”?). “Sân trước” mỗi nhà là bè nuôi cá, nhà nào cũng có hiên, làm nơi ăn uống, nghỉ ngơi, vá lưới, tiếp bạn. Chỗ ngủ ở gian trong, còn đuôi nhà là bếp và khu vệ sinh. Rác, nước thải được chứa trong thùng, hằng ngày có tàu ghé từng nhà thu gom.

Nhà bồng bềnh nhưng đời sống chả bồng bềnh. Một mái nhà, vài vuông cá, một con thuyền nhỏ – đủ cho một gia đình an cư lạc nghiệp. Sống tùy hứng, chả bị gò bó gì. Gặp buổi “mát giời” là ông chồng “ngại dậy”, là nằm nướng, là nghỉ luôn buổi đánh bắt dù gần bờ. Còn gì hơn là nằm bên vợ trong sự bồng bềnh của một buổi sáng mưa ràn rạt trên biển. Không ra khơi thì ở nhà cũng có việc, chồng ngồi băm thức ăn ném xuống cho cá nuôi dưới bè, vợ ngồi khâu lưới. Đâu đây mạn thuyền ê a tiếng trẻ, hay tiếng chó sủa vang như trong xóm mỗi khi có thuyền chở khách lạ lại qua.

Xa xa phía bờ, làm nền cho cái làng bập bềnh chài lưới ấy là dãy nhà lô nhô cao thấp. Trong cái khoảng hở giữa những khe thuyền, những mái nhà tôn hỗn tạp, những mảng bè, vó lưới, là lốm đốm những nốt xanh đỏ tím vàng của các khách sạn, đấy là nơi tìm về sự bình yên ngắn ngủi của những con người “trên bờ”, sau nhiều tháng ngày vật lộn với đời sống của họ. Như hai cực tương phản, nào dễ biết, giữa hai cuộc đời kia, cái nào là bền vững hơn?

 

 

 

 

 

 

Danh Mục Thiết Kế

Tags: biet thu dep, thiet ke noi that, khong gian dep, da thi cong, thiet ke nha xuong, tin tuc tong hop, thiet ke nha dep, thiet ke kien truc, nha xinh, nha dep, thiet ke nha xinh, tin tuc kien truc, trang tri noi that, Noi that nha pho, Noi that biet thu, Mau noi that, Mau phong khach, Mau phong ngu, Mau thiet ke noi that

 In bài  Gửi email